TRANG CHỦ / CHIA SẺ CUỘC SỐNG / CHUYỆN NGHỊCH NGỢM CỦA NGUYỄN DUY TÂN HỒI HỌC CẤP 2

CHUYỆN NGHỊCH NGỢM CỦA NGUYỄN DUY TÂN HỒI HỌC CẤP 2

Tuổi học trò đi qua, luôn để lại trong mỗi chúng ta những kỷ niệm đẹp. Đó đơn giản chỉ là những cử chỉ Ngây Ngô của thuở hoa học trò, mà mỗi khi mùa hè đến hay bất chợt khi nghe một câu hát về tuổi học trò, tiếng ve ngân nga trước ngõ hay đóa hoa phượng ngoài vườn hé nở ký ức xưa lại hiện về làm ta bùi ngùi nhớ nhớ thương thương. Hôm nay mình sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện thời mình học cấp 2, biết đâu bạn sẽ tìm thấy đâu đó có hình ảnh của mình trong đó, kỷ niệm về một thời để nhớ.

 

Ảnh minh họa: Nguyễn Duy Tân nhớ về thời học cấp 2

 

KỶ NIỆM VỀ CÔ GIÁO

Mình nhớ đó là năm học lớp 7 vào một buổi sáng chủ nhật cô giáo thông báo cả lớp chủ nhật đi học bù vì tuần trước cô cho lớp nghỉ tiết vì bận việc. Cô căn dặn kỹ đúng 8 giờ các em có mặt nhưng hôm đó cô đến muộn cá bạn trong lớp kéo về hơn 1 nữa mình thì nấn ná lại chờ cô, một sau thoáng thấy cô đạp xe đến trước cổng trường. Cổ để vội chiếc xe ở một gốc trường rồi cô nhanh chống bước vào lớp, gương mặt cô biểu hiện rõ vẻ mệt mỏi căng thẳng và có chút gì đó lo âu, có lẽ cô có việc gì rồi.

Cô đưa mắt nhìn một lượt rồi hỏi bạn kia đâu? Khi biết các bạn đã bỏ về cô bật khóc cả bọn chúng mình không biết chuyện gì xảy ra. Cả lớp im phăng phắc không gian trở nên tĩnh lặng và cô kể cho bọn mình nghe lý do cô đến trễ và tại sao cô nghỉ tiết mấy hôm nay.

Mẹ cô bị bệnh hiểm nghèo và cô phải trông mẹ ở bệnh viện suốt mấy hôm nay, chỉ còn vài hôm nữa là đến kỳ thi cho nên cô phải ôn tập cho lớp để chuẩn bị thi cho kì thi sắp tới. Gia đình cô đơn chiếc chỉ có Cô Và Mẹ cho nên giờ này trong bệnh viện chỉ có mẹ cô trong đó mà không có người thân để chăm sóc, quãng đường từ bệnh viện đến trường hơn 10 cây số cộng thêm chiếc xe đạp hỏng nhưng cô vấn đến lớp. Dù lúc đó tuổi còn nhỏ nhưng ít nhiều để lại trong tâm trí mình bao cảm xúc về cô, về trách nhiệm và lời hứa.

Ảnh Minh họa: Nguyễn Duy Tân kỷ niệm về cô giáo hồi học cấp 2

đó là năm học lớp 8 trong lớp tụi mình có mấy bạn chuyên đi chọc phá các bạn khác, nên hôm đó nhóm bạn bàn nhau cho bạn kia một trận. Những trò vui thế này không thể thiếu phần mình, ở cạnh nhà mình có một vườn bỏ hoang xung quanh cây i um tùm, có những dây mắt mèo nằm cheo leo trên những nhánh cây khô, ý tưởng nhanh chóng lóe lên.

Hôm đó mình được phân công mang trái mắc mèo vào lớp, mình đi sớm nhất và chuẩn bị tư thế đâu đó sẵn sàng, mắt mèo được lấy ra một cách cẩn, theo kế hoạch trái mắt mèo được chà trên vị trí chỗ ngồi và một số khu vực nhạy cảm. Mọi thứ đã sẵn sàng cả bọn hồi họp chờ xem kết quả, bạn có biết kết quả thế nào không?

3 bạn kia thì gãy ngứa không biết mệt không đả không lấy tiền còn bọn mình thì được cô giáo khen nức nở bằng một màng khoang tay đứng ở trên lớp thật vinh hạnh làm sao. Cuối tiết học cô còn tặng thêm mỗi đứa 1 bảng kiểm điểm kèm theo yêu cầu chữ ký ba mẹ. Lần đó về nhà cũng được ba thưởng vài roi đau điếng cho chừa cái tội. Qua lần đó, mình rút sợi dây kinh nghiệm dài hàng trăm kilomet.

THÁCH ĐẤU VỚI BÒ XEM AI MẠNH HƠN?

Mình còn nhớ đó là một ngày mùa đông, trời gần Tết không khí se lạnh, buổi sáng ra rửa mặt không dám đụn vào nước cảm giác lạnh thấu xương. Trên chiếc xe đạp còi dùng hết tốc lực cần phải băng qua con đường làng mới đến trường, giữa màng sương mù con bò hiện ra trước mặt chắn ngang đường bên cảnh nó còn có một chú bò con, cảm giác hơi chóng mặt bữa nay có tiết kiểm tra làm sao bây giờ đây.

Mọi kế hoạch nhanh chóng thực hiện, bây giờ chỉ có 2 cách, một là mình đuổi cho bò đi rồi chạy nhanh qua, còn cách nữa là bơi qua sông vì hai bên đường là 2 con kênh lớn đâu còn cách nào khác nữa.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng chiến đấu với con bò vì buổi sáng trời rất lạnh bơi qua mà còn đèo thêm chiếc xe đạp thì chẳng ổn chút nào. Đầu tiên là mình dùng chiến lược hù dọa nhưng có vẻ nó không có sợ, tiếp theo là mình dùng cây đánh vào nó nhưng nó cứ đứng trơ ra còn nhìn chằm chằm vào mình nữa chứ.

Minh họa: Nguyễn Duy Tân đã từng bị bò cụng rớt xuống ao

Chiến lược cuối cùng mình mình chạy nhanh đâm thẳng vào nó, ồ cách này xem ra được nè. Lùi lại một khoảng xa rồi bắt trớn chạy thật nhanh về phía con bò, bạn có biết kết quả thế nào không?

Bò mẹ nó tưởng là mình tấn công con của nó nên nó đã dùng cặp sừng cứng như sắt hất một phát mình chạy thẳng xuống sông. Cảm giác sáng tắm sông giữa trời lạnh cũng đả lắm chứ. Sau bữa đó mình rút kinh nghiệm sau này không dại gì mà đụn độ với con bò.

TRỘM ME

Mình rất mê ăn me mà phải là là me dốt vừa chín tới ăn mới ngon. Nhà bà cách nhà mình một đoạn, hằng ngày đi học mình đi ngang qua nhà bà rồi mới đến trường.

Tháng giêng trời nắng, như đổ lửa me cũng do thế mà chín nhanh hơn nhìn trái chín đông đưa cơn gió nhẹ đi qua chúng khua nhau kêu lạch cạch mùa me chín đã đến

Me nhà bà nổi tiếng là ngon ngọt, nghe mẹ kể đó là cây me đường nó đã có từ lâu lắm rồi từ hồi thời mẹ còn bé tí. Bà không cho bọn mình trèo me vì nó rất nguy hiểm, bà nói: “cây me thân nó dẻo nhưng nếu trèo lên lỡ bị té thì rất đau”. Nhưng còn tuổi học trò mà đâu thể bỏ qua.

Bữa đó đi học về mình ghé nhà bà nhưng không có vô nhà mà bỏ cái cặp ở hàng rào rồi nhanh chân trèo lên cây me, sướng không thể tả nhìn những chùm trái chín chi thít nhau ghiền gơi là ghiền. Ăn xong còn nghĩ tới việc mang về nhà mà trèo lên cây thì lấy gì mà đựng.

Ảnh minh họa: Nguyễn Duy Tân nhớ về kỷ niệm cây me của bà

Mình nhanh chóng biến cái áo trắng thành chiếc túi đựng me, chỉ một thoáng mà me đã đầy áp nhưng chẳng may khi trèo gần xuống tới đất thì mình thấy bà lấy chiếc ghế ra ngồi phía trước chải tóc rồi bà còn nhổ tóc bạc nữa chứ. Bạn biết đấy cái gì đến sẽ đến, chờ lâu quá tay chân rụn rời người và me rớt xuống “bịt” cảm giác thốn tận rốn, nhưng nhờ thế mà mình lại có được hồi ức vô quí.

Giờ đây bà không còn nữa, nhưng hình ảnh ngày xưa về bà về ngoại vẫn hằng sâu trong ký ức mình đông đầy những kỷ niệm khó quên.

————
NGUYỄN DUY TÂN
Chủ sáng lập công ty Mỹ Phẩm Thiên Đăng
Mobile/Zalo/Viber: 093 88 44 561
Email: myphamthiendang@gmail.com
Website: http://myphamthiendang.comhttp://thuocnhuom.com
Fb – https://facebook.com/nguyenduytanorg
Y/t – https://youtube.com/nguyenduytanorg

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *